Phiên Ngoại 6: Trịnh Duẫn Dật

Phiên ngoại 6: Trịnh Duẫn Dật

Ta gọi là Trịnh Duẫn Dật, bình thường nhắc tới ta mọi người chỉ nhớ tới hai chữ, trước đây là "Thái tử", sau này lớn lên là "Hoàng đế".

Chơi đùa trong ký ức tuổi thơ của ta đều không có, mỗi ngày đều học tập, tất cả đều vượt qua loại khá, nếu là ngày nào đó ham chơi, không đọc binh thư hay nghiên cứu chính sự, ta liền bị mẫu hậu không nương tay trách phạt.

Nàng bên miệng luôn nói đi nói lại một câu: "Ngươi như thế nào như vậy chịu thua kém! Về sau ta còn muốn dựa vào ngươi!"

Khi ấy ta cảm thấy được, bởi vì ta là con trai của nàng, cho nên ta phải gánh vác trách nhiệm. Cho đến bây giờ, ta chưa bao giờ nghi ngờ vì sao mẫu hậu lại chỉ nghĩ cho bản thân? Thậm chí nàng chưa từng nghĩ đến đứa con thân sinh của nàng, nàng chưa từng nghĩ khi ta bệnh có hay không lạnh lẽo, có hay không đau đớn. Có lẽ nàng cảm thấy, dù sao ta đường đường là một thái tử, có đám ngự y và bọn thái giám xung quanh, như thế nào nhiễm bệnh như vậy liền có thể chết. Cho nên năm ấy ta bảy tuổi, cả đêm ta phát sốt ở trên giường khóc gọi nương, bọn họ cũng chưa từng tới liếc mắt xem ta một cái. Từ sau đêm đó, ta mặc nhiên không còn cảm giác ỷ lại một chút tình cảm nào với mẫu thân nữa.

Thời điểm ta mười tuổi, cũng là thời điểm ta bắt đầu ham chơi nhất, không biết có phải hay không muốn khiến cho người khác chú ý, ta cuối cùng ở nơi nơi nghịch ngợm, thái giám cùng cung nữ đuổi theo ta chạy loạn cả hoàng cung.

Một lần ta bắt gặp một cái sân vô cùng hẻo lánh, không chút suy nghĩ liền đi tới, phía sau tên tiểu thái giám liên tiếp đuổi theo, ta núp ở phía sau bụi cây cỏ cười trộm, bỗng nhiên truyền đến tiếng nói chuyện, thanh âm truyền đến từ bên trong khung cửa sổ gần đó, ta tất cả đều nghe không sót một chữ.

"Ta sống tại lãnh cung này cũng trở thành thói quen, chính là Xương Thực hảo đáng thương......" Một giọng nữ nhân truyền tới.

"Nương nương người đừng nói như vậy, ai...... Xương Thực đứa nhỏ này mệnh không tốt."

"Ta cũng muốn cho Xương Thực được tự do, chính là ta đã mất đi một đứa nhỏ, ta không thể một lần nữa mất đi nó, hiện tại nó là thứ duy nhất Quân Thành lưu lại cho ta, nghĩ đến trong người nó chảy giọt máu là của Quân Thành, ta liền cảm thấy được chính mình có thể vì nó trả giá hết thảy."

"Đứa nhỏ kia..... Nương nương đừng tự trách mình, buông hắn đi không chừng so với Xương Thực được sống tự do tự tại hơn một chút......"

"Chính là nhũ mẫu, chúng đều là đứa nhỏ của ta cùng Quân Thành a......" Nữ nhân thanh âm nghẹn ngào.

Ta chính là nghe thấy cái tên Quân Thành cảm thấy có chút quen tai, nhưng lại không nhớ nổi đã nghe ở đâu. Ta luôn phản ứng rất nhanh, lớn lên trong hoàng cung nên hiểu được nhiều chuyện hơn người khác một chút. Cho nên ta nghe có thể hiểu được, nơi này là lãnh cung, mà nữ nhân kia là một Nương nương. Tuy nhiên, nàng chính là sau lưng phụ hoàng cùng người khác sinh đứa nhỏ, còn là sinh đôi, một đứa đang ở chỗ này, một đứa ở nơi khác.

Ý thức được chính mình trong lúc vô ý nghe thấy được sự tình khó lường, ta nghĩ làm bộ như không có nghe thấy chỉ cần lặng lẽ rời đi. Chính là lại không cẩn thận đá vào khúc gỗ lớn, ở trong lòng hô "Không xong!" thì đã bị nữ nhân từ trong phòng lao tới hung hăng bóp cổ.

"Nhị hoàng tử! Tiểu tổ tông của ta ngươi đã chạy đi đâu!". Ông trời thật không biết chiều lòng người, tiếng gọi của tiểu thái giám truyền đến, ta biết mình xong đời, quả nhiên nữ nhân càng hung ác đứng lên.

"Ta không nghĩ muốn hại ngươi...... Ai mượn ngươi nghe thấy được chuyện không nên nghe thấy, ta cũng là bất đắc dĩ, vì hài tử của ta......" Nàng trên tay dùng sức, ta không thể hô hấp, xuất phát từ bản năng sắp chết mà giãy giụa. Ta mở lớn ánh mắt, cảm giác trên cổ bị lực lớn cơ hồ làm cho tròng mắt của ta muốn lòi ra. Ta trợn mắt nhìn thẳng mặt của nàng, ta phải nhớ kỹ người sắp giết chết ta, sau đó ta phát hiện ra nàng có một đôi mắt rất lớn.

Rất nhiều năm sau, ta gặp lại đồng dạng ánh mắt, trong lòng ta cảm giác được hận thù khó hiểu và sự quen thuộc khó lý giải. Thực ra, ta đã sớm nên nghĩ tới điều này, nhưng tiếc là vận mệnh luôn chơi đùa với tất cả mọi người, khiến họ không thể nhìn rõ được cái gì mới thật sự là sự thật.

Chuyện này cuối cùng cư nhiên là ta được giải cứu. Tội danh sát hại hoàng tử đương nhiên làm cho mẫu hậu ta tức giận, nữ nhân kia không thoát được cái chết. Chính là ta vẫn nhớ rõ trong mắt nàng đầy ngạo mạn cùng bất khuất. Ta vừa điên cuồng ho khan vừa hứa hẹn sẽ không đem bí mật này nói ra, nàng còn cho ta một biểu tình khinh thường.

Khi đó ta cũng không phải xuất phát từ tâm tính trẻ con hay là cố chấp mới nói như thế. Nhưng nàng có quyền tỏ vẻ khinh thường, vì cho tới bây giờ cơ hội ta phản kháng mẫu hậu đều không có, từ hiện tại đến tương lai hết thảy ta đều bị nàng nắm giữ. Kỳ thật cho đến bây giờ, ta một chút cũng không hình dung được thế giới bên ngoài ra sao, mẫu hậu vĩnh viễn đứng ở cạnh ta, ta chỉ có thể bất đắc dĩ đành chấp nhận.

Cho nên ta đem bí mật này che giấu xuống, coi đó như một cách kháng cự ngây thơ và lặng lẽ đối với mẫu hậu.

Ta có một ca ca, mẫu hậu từ nhỏ đã dạy ta cách xa hắn một chút, nàng nói hắn có dòng máu ngoại tộc dơ bẩn. Trong ấn tượng của ta, ca ca này vẻ mặt luôn ngạo mạn, trên môi luôn mang theo độ cong đầy châm chọc.

Ta kỳ thực cảm thấy hâm mộ hắn, hắn tự do và kiêu ngạo như vậy, trong lòng hắn dường như không có gì là không đạt được, cũng không đem ai đặt vào mắt. Nghĩ đến chính mình bị người khác kiểm soát cùng tình cảnh bế tắc, ta đối với hắn cơ hồ sinh ra phẫn hận.

Không thể phát tiết loại phẫn nộ này, ta tự nói với chính mình: Ta mới là hoàng đế tương lai, cho dù hắn không ai quản thúc, không coi ai ra gì. Hắn vẫn phải quỳ trước mặt ta. Hơn nữa, sau này hắn chỉ có thể bồi phụng ta mà thôi.

Đáng tiếc, ta sai lầm rồi. Khi hắn vẻ mặt đắc ý tuyên bố rằng ta không danh chính ngôn thuận xứng đáng với ngôi vị hoàng đế, ta chỉ có thể ngây ngốc đứng đó. Ta không cần ngôi vị này, cũng không quan tâm đến cái vị trí lạnh lẽo như băng kia, vì người xứng đáng với nó không phải ta. Nhưng vào lúc đó, ta cảm thấy mình mất đi tất cả mục tiêu, không biết phải làm gì tiếp theo. Cuộc sống vốn dĩ đã khô cằn và vô nghĩa, đến cuối cùng ngay cả những thứ nhỏ nhặt còn lại ta cũng không giữ được...

Mẫu hậu quả nhiên vì thế sinh giận dữ, trong phòng tất cả thứ gì có thể ném nàng đều ném, ta chỉ bình thản nhìn người phụ nữ vốn dĩ luôn cao quý và tao nhã này phát điên.

Kết quả, suy cho cùng ai cũng phải đứng nhìn số phận mà thôi......

Phụ hoàng bỗng nhiên băng hà, chỉ để lại một thánh chỉ còn chưa có viết xong, hắn nghĩ muốn truyền ngôi vị hoàng đế cho người con đến từ lãnh cung, ta chỉ biết hắn gọi là Xương Thực, cũng chỉ vội vàng gặp qua hắn một lần. Chính là chớp mắt ta liền nhận ra, cặp mắt kia cùng người suýt bóp chết ta năm mười tuổi ấy...... Giống nhau y như đúc.

Hắn — không phải đứa con thân sinh của phụ hoàng.

"Ngươi kêu là Xương Thực?"

"Ngươi nhận thức ta?" Xương Thực thập phần ôn hòa cùng tính tình đơn thuần, so với hoàng cung ở chỗ này thật sự hiếm có, tuy là ta mặc thường phục, chính là toàn thân màu vàng cũng không làm cho hắn nhận thức được thân phận của ta.

"Ngươi mau rời hoàng cung đi......"

"Vì cái gì?"

"Hoàng Thượng đã chết, thân phận của ngươi sẽ không bao giờ có cơ hội được nhìn thấy ánh sáng mặt trời. Cho dù là như vậy hoàng hậu cũng sẽ không từ bỏ ý đồ, cho nên mau chóng làm cho Cảnh Vương gia mang ngươi ra khỏi cung, bằng không sẽ có họa sát thân."

Buổi tối hôm đó, Trịnh Duẫn Hạo quả nhiên mang theo Xương Thực trốn ra khỏi cung, mà ta bị tên thái giám đặt ở trên giường, trên vai bị khắc một hình ngọn lửa. Cảm giác đau đớn như lửa đốt khiến mồ hôi trên trán ta túa ra. Ta ngước mắt lên, nhìn thấy khuôn mặt lạnh lùng của mẫu hậu.

Cuối cùng là...... mọi thứ vẫn thuộc về ta.

Đương nhiên, ta đi lên ngôi vị hoàng đế. Vào ngày đăng cơ, ta nhìn các đại thần quỳ rạp dưới đài, đồng thanh hô vang: "Hoàng Thượng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế." Trong lòng ta, chỉ còn lại một sự hoang vu và trống rỗng tê liệt.

Rất nhiều năm sau, ta gặp một người. Ban đầu, ta không nhận ra hắn là ai, bởi những chuyện xảy ra khi ta mười tuổi đã sớm trở thành một bí mật mờ nhạt trong lòng. Dẫu cho ta biết rằng Xương Thực – người từng khiến ta suýt mất đi ngôi vị hoàng đế – thực chất không phải là con của phụ hoàng, ta cũng không nhớ đến đứa trẻ năm xưa bị đưa ra ngoài cung, sống chết không rõ tung tích.

Ta gặp hắn trong một sân nhỏ không mấy đẹp đẽ tại phủ của Cảnh Vương. Hắn đi rất vội, trên trán lấm tấm mồ hôi bạc. Chỉ với một ánh mắt, ta đã nhận ra hắn, dù lúc đó ta nghĩ hắn chính là Xương Thực. Nhưng chính hắn đã khiến cuộc sống nhàm chán, lạnh lùng của ta xuất hiện một dòng máu mới mẻ. Bỗng nhiên, ta nhớ đến điều mà mình từ lâu đã muốn làm – ta phải cướp hắn từ tay của hoàng huynh, sau đó giết hắn...

Ta vốn nghĩ rằng việc kiểm soát hắn sẽ rất dễ dàng, nhưng sau cùng lại nhận ra mọi thứ không hề đơn giản. Làm sao có thể không có những toan tính ngầm bên trong? Trịnh Duẫn Hạo, thứ hắn thực sự muốn, từ đầu đến cuối đều không để ta có cơ hội đạt được. Ta đem người nọ tra tấn muốn tàn tật, nhưng một chút cũng không dự đoán được hắn cư nhiên lại ương ngạnh như vậy.

"Được, ngài cũng đừng...... Hỏi lại, ta nghe được đều mệt, cũng không có khí lực trả lời thêm lần nào nữa...." Hắn nói, trên cơ thể đầy vết thương, ta tin tưởng trên người hắn ngay cả một khối da thịt lành lặn đều không có. Khi ấy, dù toàn thân hắn đang chìm trong đau đớn, khóe môi vẫn thoáng một nụ cười đỏ tươi đầy trêu ngươi. Rõ ràng quỳ gối dưới chân ta, hắn vẫn kiêu ngạo khinh thường cố tình coi rẻ hết thảy.

Rốt cuộc, ta nhận ra hắn không phải Xương Thực, bởi vì ta chưa từng nhìn thấy linh hồn nào mạnh mẽ như vậy.

Cuối cùng, ta đã chiến thắng, nhưng lại chẳng hề cảm thấy khoái cảm. Đôi mắt hắn không còn ánh sáng, chỉ ngập tràn hư vô và tuyệt vọng. Hắn nhìn về phía trước, nhưng dường như chẳng thấy gì cả. Mùi thịt bị thiêu cháy lan tỏa trong không khí, nhưng hắn vẫn giữ khuôn mặt không chút biểu cảm, như thể bàn ủi kia đang hằn lên vai của một ai khác.

Hắn không khuất phục, nhưng ta lại khuất phục. Lần đầu tiên trong cuộc đời, bản thân ta chân chính muốn gì đó.

Từ đó về sau, ta vẫn luôn truy đuổi hắn, thử mọi cách để giữ hắn lại bên mình. Ta từng thử cột hắn lại, cũng từng thử để hắn tự do. Ta không sốt ruột, ta nghĩ chính mình có cả một quãng đời dài phía trước. Ta cẩn thận không dùng đến thân phận của mình để áp đặt hắn. Dù trong lòng hắn có người khác, ta cũng không để ý. Ta chỉ muốn hắn khuất phục trước ta.

"Ngươi chưa từng sẵn sàng hy sinh vì bất kỳ ai, chỉ muốn đạt được thứ mình muốn. Trái tim của ngươi, ngoài chính bản thân ra, chẳng thuộc về ai cả."

Lời hắn nói lạnh lùng, tàn nhẫn, chính là ta không thể phản bác. Kể từ hôm đó, ta mỗi đêm đều không tài nào ngủ được. Ta mở mắt cho đến lúc bình minh, nhìn một ngày mới bắt đầu, nhưng lại chẳng hề có hy vọng.

Cuộc đời ta, chưa từng thành toàn bất cứ điều gì cho ai khác. Không ai biết kỳ thực ta chán ghét dùng "Trẫm" để xưng hô chính mình. Không ai biết ta kỳ thực hận mẫu hậu vì nàng chưa bao giờ dành cho ta một chút tình thương. Không ai hiểu rằng, nếu có thể, ta sẵn sàng vứt bỏ ngai vàng này như ném đi một đôi giày rách.

Ngày thứ hai chính là nghi thức tế trời để hắn chính thức được thừa nhận tổ tông, chính là mẫu hậu bỗng nhiên bảo ta tiến cung.

"Hoàng nhân nhớ kỹ, ngày mai hãy nâng chén rượu hướng về phía ngươi mà uống."

Nàng không cần nói thêm một chữ, ta cũng toàn bộ hiểu được.

Thời điểm rời khỏi tẩm cung của nàng, tâm tình ta bỗng nhiên thực nhẹ nhàng. Ta xoay người, đi đến nơi hắn đang ở, tự cho mình niềm vui đơn phương là được cùng hắn ăn bữa tối. Hơn nữa vô lại cướp một cái hôn — nụ hôn duy nhất và cũng như cuối cùng, sau đó tiêu sái rời đi.

Ta cảm thấy được, ta cả đời đều chưa từng tiêu sái như thế.

Đêm đó, ta ngủ rất ngon. Đến sáng hôm sau, ta sớm bước vào điện tổ tiên. Một cung nữ phụ trách dâng rượu đã bí mật đổi hai chén rượu theo ý ta.

Thời gian lúc đó dường như rất dư dả. Ta nhìn chân trời mênh mông ánh sáng, thành tâm mong mặt trời nhanh chóng lên cao để mọi thứ hết thảy kết thúc.

Câu chuyện này, từ đầu đến cuối, đều là ta dẫn đến hồi kết.