Phiên ngoại 7: Canh Triệt về nhà
Phiên ngoại 7: Canh Triệt về nhà
Từ khi Vong Ưu cốc nhận được “Phi ưng truyền thư”, Hàn Canh cả ngày giống như con gà bị lấy tiết, buổi tối cũng không ngủ, chỉ cần có chút động tĩnh liền lập tức lao ra, suýt chút nữa khiến sư phụ của hắn bị đau tim.
“Hàn Canh!! Ngươi để cho ta yên tĩnh, cái tên nghiệt đồ kia nói chính là một tháng sau mới trở về, ngươi mỗi ngày đều kích động cái quái gì a!”
Hàn Canh không đáp lời, bất quá cũng làm cho trạng thái quỷ dị trong lòng hắn cải thiện không ít, chẳng qua buổi tối vẫn không thể nào ngủ yên.
Ngày ấy Hàn Canh ngồi ở trong sân nhìn Hi Triệt đang bước tới gần. Từ lần xảy ra chuyện ở Tây Nhai Khẩu, không thể bắt được Tại Trung quay về. Sau đó hắn liền từ quan ẩn cư, trở về Vong Ưu cốc chữa lành vết thương. Chỉ thấy trên khuôn mặt xinh đẹp hiện lên vẻ giận dữ, hắn nghiến răng nghiến lợi nói:
“Ngươi nói lúc tiểu tử kia trở về, ta nên thu thập hắn thế nào?”
“............”
“Ta đã biết, ta muốn đánh gãy hai chân của hắn để hắn không còn cơ hội chạy trốn nữa!” Tự mình quyết định xong, Hi Triệt trên mặt liền mang theo tươi cười quỷ dị rời đi.
Hàn Canh thu lại ánh mắt, không tự giác thở dài một hơi.
Đột nhiên, từ tiền viện vang lên một trận huyên náo. Hàn Canh sửng sốt, trong nháy nhìn thấy một thân ảnh lao đi. Phát hiện Hi Triệt sớm hơn hắn một bước chạy tới ngay cửa núi. Lúc này, hắn thấy Hi Triệt trừng mắt tay đang giơ một thanh kiếm. Hàn Canh trong lòng cả kinh, thầm nghĩ: "Lần này e là không chỉ gãy chân đơn giản như vậy đâu!" Theo ánh mắt đầy phẫn hận của Hi Triệt nhìn lại, Hàn Canh bỗng giật mình, tóc gáy đều dựng đứng — là Trịnh-Duẫn-Hạo!
“Đại sư huynh......” Giọng nói có chút rụt rè lấy lòng vang lên, tiếp theo một cái đầu nhỏ thò ra từ phía sau lưng Trịnh Duẫn Hạo. “Đại sư huynh, có gì thì từ từ nói... thu lại cái ý định đáng sợ đó có được không?”
“Không được!” Hi Triệt lạnh lùng trả lời, lời còn chưa dứt kiếm đã muốn lao thẳng về phía ngực Duẫn Hạo. Tại Trung kinh hô, nhưng Duẫn Hạo trốn cũng không trốn, chỉ ném một vật nhỏ giống như hòn đá về phía Hi Triệt. Hi Triệt thấy khối thạch nhỏ kia chợt lóe tinh quang, lập tức thu lại kiếm, thân thủ vững vàng nhanh tay đón lấy.
“Khối ngọc của ngươi, trả lại cho ngươi.” Câu đầu tiên Trịnh Duẫn Hạo mở miệng nói từ khi bước vào Vong Ưu cốc.
Hi Triệt lắp bắp kinh hãi ngây người mở lòng bàn tay ra, nhìn khối đồ vật đang nằm trong tay mình. Thời gian như đang quay trở lại, hắn nhìn thấy mẫu thân hắn mỉm cười từ ái. Cảm giác đó, dù nhiều năm đã trôi qua, giống như hai mẹ con bọn học cuối cùng đã được gặp lại nhau.
Nhân lúc Hi Triệt còn sững sờ, Duẫn Hạo kéo tay Tại Trung về phía sau hướng bên trong đi vào. Lúc này, Tại Trung mới phát hiện phía sau Hi Triệt còn có người đứng cách đó không xa, chính là Hàn Canh.
“Nhị sư huynh......” Tại Trung trong khoảng thời gian ngắn có chút không biết phải làm sao, kỳ thật ở trong lòng hắn Đại sư huynh có thể dễ dàng đối phó, mà Nhị sư là người lạnh lùng cứng rắn, chỉ sợ nhất thời không có khả năng tha thứ cho hắn.
Hàn Canh lạnh lùng nhìn về phía tiểu sư đệ đang đứng bên người Duẫn Hạo, mặt không chút thay đổi, sát khí lập tức bạo phát đi ra.
“Ngươi tên hỗn đản này, cư nhiên còn dám xuất hiện trước mặt ta.”
“Nhị sư huynh, hắn......” Tại Trung có chút khẩn trương, tuy rằng hắn không rõ ràng võ công của Duẫn Hạo rốt cuộc có bao nhiêu lợi hại, chính là hắn sao lại không biết nhị sư huynh của mình công phu đáng sợ bao nhiêu.
“Ngươi câm miệng! Xem ra trước đây là ta quá nuông chiều ngươi, cho nên ngươi mất tích suốt nhiều năm như vậy cũng không cùng chúng ta diện kiến, ngươi xem chúng ta là cái dạng gì, hiện tại cư nhiên còn có mặt mũi trở về đây sao?”
Tại Trung bị mắng á khẩu không trả lời được, hắn tự biết bản thân mình đuối lý, cho nên chính là cúi đầu không dám đáp lại.
Hai bên cứ như vậy giằng co.
“Được rồi, được rồi!” Lúc này bỗng xuất hiện một vị lão giả, phong thái tiên phong đạo cốt. Tuy đã râu tóc bạc phơ, nhưng đôi mắt vẫn sáng ngời “Các ngươi đừng có làm ầm lên.”
“Sư phụ!” Tại Trung khi nhìn thấy lão giả, trong mắt liền kinh hỉ, nhưng giống như lại nghĩ tới cái gì, nhanh chóng cúi đầu xuống.
“Hàn Canh à, trước hết để Tại Trung vào trong rồi hãy nói. Nghe hắn nói xong, có đuổi hắn ra khỏi cốc hay tha thứ cho hắn thì sau đó quyết định cũng không muộn.”
Hàn Canh chú ý thấy cơ thể Tại Trung khi nghe bốn chữ “đuổi hắn khỏi cốc” mà trở nên run rẩy. Tâm hắn liền đau, sau đó cư nhiên vì chính mình còn đau lòng với người này mà sinh khí.
Tất cả đi vào đình viện, đi tới giữa một gian phòng không tính là hoa lệ nhưng toát lên vẻ lịch sự tao nhã. Đứng ở giữa phòng, Tại Trung như một tên phạm nhân bị thẩm vấn. Sau đó, hắn đem những chuyện đã trải qua trong mấy năm rời khỏi Vong Ưu cốc thuật lại một lần, ngoan ngoãn trả lời từng câu hỏi.
“Ta khi đó... không khoa trương mà nói... ta đã mất hết can đảm. Ta cảm thấy Kim Tại Trung hiện tại đã chết, mà nếu đã chết thì sẽ không còn quá khứ, cho nên liền...”
Lão nhân nhăn mặt, càng nghe càng nhíu chặt lông mày, hắn không phải loại người bảo thủ, đối với chuyện tình cảm trước đây của hai người, hắn miễn cưỡng có thể chấp nhận. Nhưng…
“Ta đã biết.” Hắn mở miệng, Tại Trung nghe vậy cũng không nói tiếp nữa, vẫn là ủ rũ cúi đầu.
“Sư phụ......” Hàn Canh nhìn về phía hắn.
“Tại Trung, ngươi ở lại” lão nhân nói với Tại Trung, sau đó nhìn về phía Duẫn Hạo ở bên cạnh lúc này vẫn trầm mặc không nói. “ Còn ngươi, đi ra ngoài!”
Biểu tình kinh hỉ của Tại Trung trong nháy mắt cứng đờ, sau đó nhanh chóng quỳ sụp xuống.
“Sư phụ, hắn...... Ngài đừng đuổi hắn đi, Duẫn Hạo hiện tại đối với ta tốt lắm......”
“Dù cho hiện tại hắn đối xử với ngươi tốt thế nào, những tổn thương trước đây hắn cũng đã gây ra. Việc đã làm không thể nào xóa bỏ.”
“Ngươi chính là sư phụ của Tại Trung?” Duẫn Hạo luôn giữ im lặng rốt cuộc đã mở miệng.
“Như thế nào?” Lão nhân nhướng mày, thái độ như thể nói nếu ngươi dám không phục, ta sẽ chém chết ngươi ngay lập tức.
“Lúc trước Tại Trung chính là bởi vì làm vỡ tử sa hồ của ngài cho nên mới trốn đi?”
“Vậy thì sao?”
Duẫn Hạo không có trả lời, chính là đưa vào trong tay áo sờ mó, giống như ảo thuật liền xuất ra một cái tử sa hồ.
“Đây là năm đó lúc khai quốc hoàng đế Nam Hạ từ trong tay một phụ nhân lấy được. Nghìn năm qua vẫn dùng nó pha trà thiết Quan Âm để uống. Cho nên hiện tại chỉ cần rót nước ấm vào, không cần thêm lá trà, vẫn có thể tỏa ra hương trà Thiết Quan Âm.” Duẫn Hạo nói xong, đặt chiếc ấm trà lên bàn trước mặt lão nhân.
“Ngươi là có ý tứ gì! Ngươi cho rằng một cái ấm trà có thể khiến ta mang đồ đệ của mình đem bán?”
Duẫn Hạo vẫn là không trả lời, nhìn thoáng qua lão nhân, tiếp tục hướng vào trong tay áo sờ mó, lại lấy ra một cái ấm trà.
“Này là phụ nhân tặng Tiên hoàng cùng lúc đó, so với cái trước giống y như đúc, chẳng qua là chuyên dùng pha trà Bích Loa Xuân......”
“Tiểu tử thối, ngươi còn không mau dừng......!”
“Cái này là pha trà Long Tĩnh.” Lại lấy ra một cái.
“Ngươi......!”
“Này là Phổ Nhị.”
“Ta......!”
“Này là Mao Tiêm.”
“Dừng lại!”
Duẫn Hạo rốt cuộc cũng dừng tay, không tiếp tục lấy ấm trà từ trong tay áo ra nữa. Hắn không để ý đến Tại Trung bên cạnh đang tròn mắt kinh ngạc, mặt không chút thay đổi nhìn về phía lão nhân đang mặt đỏ tai hồng ngồi ở chỗ kia. Chỉ thấy lão nhân hít sâu một hơi, nói:
“.................. Kỳ thật, ta thích Hoàng Sơn Mao Phong hơn......”
“............”
Duẫn Hạo cứ như vậy lưu tại Vong Ưu cốc, nhìn thấy Tại Trung bên người tức giận, cảm thấy có chút buồn cười.
“Cái này mà là sư phụ gì chứ! Vì mấy cái ấm trà liền đem đồ nhi của mình đem bán!”
“Vẫn tốt hơn là ta đem hắn đuổi đi, sau đó giam lỏng ngươi, đúng không?”
“Hừ......” Tại Trung bất mãn hừ một tiếng, sau đó đưa tay kéo kéo tay áo của Duẫn Hạo. “Ngươi là như thế nào biến ra nhiều ấm trà như vậy? Giấu ở trong tay áo thế nào không phát ra tiếng động?”
“Bí mật.”
“Hừ. Ai thèm biết chứ” Tại Trung nháy mắt tức giận phồng má, Duẫn Hạo khẽ thở dài, lại đưa tay vào trong tay áo, lần này rút ra một xiên mứt quả trong suốt bọc gạo nếp.
“Cả cái này cũng có!” Tại Trung nhận lấy xiên mứt quả, lật qua lật lại tay áo của Duẫn Hạo nhưng không tìm được gì thêm. Rốt cuộc nhịn không được sự hấp dẫn, cắn một miếng mứt quả, mặt mày hớn hở bật người đứng lên.
Đương nhiên, Duẫn Hạo sẽ không nói cho Tại Trung biết, vì học được chiêu thức ấy, hắn mỗi ngày lẻn vào cung nhìn người khác biểu diễn ảo thuật, trộm học hơn nửa canh giờ.
Giữa trưa ăn cơm xong, Duẫn Hạo ngồi bên cạnh vườn rau phơi nắng, Tại Trung bởi vì lâu lắm không quay về cốc, có điểm hưng phấn, chạy loạn khắp nơi như đứa trẻ.
Lúc này có một người đi tới, đặt mông ngồi bên cạnh Duẫn Hạo.
“Nói đi, rốt cuộc mục đích của ngươi là gì?”
“Ngươi cảm thấy thế nào?” Duẫn Hạo không quay đầu, chỉ thản nhiên hỏi lại.
“Ngươi vì cái gì muốn đem khối ngọc đưa lại cho ta? Đừng tưởng rằng như vậy ta liền tin tưởng ngươi, ngươi là loại người làm chuyện gì cũng đều có mục đích!”
“Đúng là như vậy.”
“Nói, ngươi vì cái gì còn không buông tha Tại Trung?”
“Ta căn bản là không có ý định buông tha.”
“Ngươi rốt cuộc muốn làm gì!” Người đến là Hi Triệt, hắn cao giọng quát.
“Ta muốn đem con người trước đây của Tại Trung tìm về, hiện tại không sai biệt lắm đã trở lại như trước, theo hắn quay về nơi này là việc cuối cùng.” Duẫn Hạo chuyển mắt nhìn Tại Trung đang ngồi xổm, chăm chú nhìn con mèo nhỏ phía đối diện. Nhìn biểu cảm của Tại Trung cùng mèo nhỏ xù lông bướng bỉnh giống nhau, không tự giác lộ ra nét tươi cười.
Đôi khi, sự việc lại được giải quyết một cách bất ngờ và đơn giản như vậy. Giống như việc Hi Triệt rốt cuộc cũng tin tưởng cho Duẫn Hạo cơ hội, chỉ vì nụ cười đó. Trước khi từ quan để quay về cốc, hắn biết đến một Trịnh Duẫn Hạo không phải biểu tình lạnh lùng vô cảm cũng là ngoài cười nhưng trong không cười. Người này chưa bao giờ vì ai mà mảy may suy nghĩ, càng đừng nói dùng ánh mắt ôn nhu như thế để nhìn người khác. Thế mà giờ đây, trên mặt hắn lại lộ ra nụ cười thuần túy có thể khiến người ta tan chảy.
Hàn Canh vốn là một người bảo thủ. Hắn đối với chuyện này tuyệt đối không dễ dàng thay đổi, tỷ như việc hắn nhận định Trịnh Duẫn Hạo kia tội ác tày trời, chỉ cần nhìn thấy Duẫn Hạo, Hàn Canh ngay lập tức bộc phát sát khí, hận không thể giết ngay lập tức, làm cho ngay cả Tại Trung nhìn thấy hắn cũng không dám lại gần.
Có thể nói Hàn Canh là người cùng Tại Trung lớn lên, nhìn thấy hắn trưởng thành. Lúc Tại Trung vừa tới, cả người cùng gương mặt bẩn thỉu nhìn không ra nhan sắc, chỉ có một đôi mắt to linh động. Hàn Canh luôn cảm tạ ông trời vì dù tuổi thơ bị vứt bỏ cũng không làm cho Tại Trung mất đi vẻ hồn nhiên.
Hàn Canh nhìn Tại Trung từng chút từng chút lớn lên, cẩn thận chiếu cố. Còn nhớ rõ năm ấy tiểu Tại Trung sinh bệnh, Hàn Canh ngồi ở đầu giường khóc một ngày không chịu rời đi, cuối cùng vẫn là bị sư phụ đuổi ra ngoài. Ai biết chỉ trong chớp mắt, người mà hắn coi như tim gan lại dễ dàng bị người khác cướp đi. Điều này khiến hắn không cam lòng, cảm giác như người cha mất đi đứa con gái mình yêu quý. Tuy rằng, Tại Trung cùng “con gái” hai chữ này nửa điểm không quan hệ.
Cho nên, hắn vẫn suy nghĩ luẩn quẩn trong lòng. Hắn không hiểu, người như Trịnh Duẫn Hạo tại sao lại khiến Tại Trung khăng khăng hết lòng hết dạ?
“Ngươi không hiểu, là bởi vì ngươi chưa biết yêu.” Nghe thấy lời nói của sư phụ, Hàn Canh sửng sốt.
Tuy rằng khi sư phụ nói chuyện này tay cầm bộ ấm trà mà Trịnh Duẫn Hạo vừa mới “bày đồ cúng” vẻ mặt đầy từ ái nhưng vẫn khiến hắn bị đả kích. Mặc dù không xem như là lời cảnh tỉnh, cũng làm cho hắn bắt đầu thay đổi suy nghĩ theo hướng khác.
Là bởi vì hắn chưa biết yêu......
“Đồ ngốc, ngươi xem......” Lúc này Hi Triệt hấp tấp chạy tới, hai má đỏ rực, đầu ngón tay nắm lấy một khối ngọc.
Là bởi vì...... Chưa biết yêu.
Phần còn lại là câu chuyện sau này. Khi Hàn Canh cuối cùng cũng biết yêu, hắn vẫn cảm thấy Trịnh Duẫn Hạo kia tội ác tày trời. Bất quá hắn cũng nhận ra, tiểu sư đệ của hắn nếu không có người kia sẽ rất khổ sở, khó thể nào vượt qua được. Vì vậy, hắn quyết định không xen vào chuyện của người khác nữa.
Tựa như bản tính của hắn: lắm lời, vui vẻ nhưng thiếu kiên nhẫn. Một khi đã như vậy, thì mọi thứ đều trở nên không còn quan trọng.
Có những chuyện quên là điều không thể, nhưng chấp nhận buông bỏ lại là chuyện hoàn toàn khác.
.jpg)

